Hiển thị các bài đăng có nhãn HẠT GIỐNG TÂM HỒN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HẠT GIỐNG TÂM HỒN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Thăm bạn

Minh họa: Salem
TTCT - 1. Hình như vợ chồng tôi đến thăm bạn không đúng lúc. Dù đã được mời, nhưng khi tới nhà bấm chuông thì người ra đón chúng tôi không phải là vợ chồng bạn như thường lệ mà là John, con trai bạn.



John cười méo xệch rồi mời chúng tôi vào nhà. Đi qua gian bếp để vào phòng khách, chúng tôi không khỏi bất ngờ với những túi xách rau, thịt, bánh mì, trái cây ngổn ngang trên bàn bếp. Không chờ chúng tôi hỏi, John nói ngay: "Mẹ cháu vừa đi chợ về định nấu ăn đãi khách thì có điện thoại cảnh sát kêu đến đón em Rikki về". "Đồn cảnh sát?" - chúng tôi chưng hửng.

John và Rikki là con của hai bạn người Việt của chúng tôi, nhưng chúng sinh ra và lớn lên ở Hà Lan. Rikki còn học trung học, còn John vừa vào đại học. John kể lại "thành tích" của em gái: "Đến nay, ba mẹ cháu đã phải năm lần đến đồn cảnh sát đưa nó về... Chuyện nó có thể viết thành sách, nhưng cháu chỉ kể hai bác nghe những chuyện nổi cộm nhất".

2. Lần đầu tiên mẹ đến đồn cảnh sát vì nó dính líu đến một trận ẩu đả! Hôm đó trên đường đi học về, nó thấy hai bạn gái trạc tuổi nó đang đánh nhau. Bên ngoài rất nhiều người hò hét nhưng không ai nhảy vào can ngăn. Nó vội quăng xe đạp, cặp xách rồi nhào vào can hai đứa kia ra.

Tiếc là bạn bè hai đứa này đứng ngoài lại hiểu lầm. Phe này cứ tưởng nó là người phe kia. Thế là thêm hai người nữa của hai phe kia xông vào. Và chúng chỉ đánh mình nó. Trận ẩu đả từ hai lên đến năm người, nó không thể mở miệng cải chính vì bị đánh bầm giập.

May sao cảnh sát xuất hiện và bắt cả năm về đồn. Họ giữ mỗi đứa ở một phòng riêng để lập biên bản. Rikki kể lại mọi việc nhưng cảnh sát bảo cần có thời gian để kiểm tra xem lời khai của nó có chính xác không.

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Những chiếc hộp

Một lần tình cờ, tôi phát hiện một chiếc hộp sắt tây khóa kín để trên nóc tủ. Ba nói, nó đựng di chúc của ông nội. Trong đó viết rõ ông để lại cho tôi cái gì khi ông "về với đất". Tôi chợt nghĩ, nếu mình cũng phải đi xa, xa thật xa, mình sẽ để lại gì cho những người mình thương yêu.

Vậy là tôi quyết định mình cũng sẽ làm "di chúc". Tôi cũng tìm một chiếc hộp có khoá. Trong đó, tôi cất tờ "di chúc" và tất cả... gia tài sản nghiệp của mình.

Mỗi năm một lần vào đêm giao thừa, sau khi đã quét dọn nhà cửa sạch sẽ, tôi ngồi vào bàn và viết. Tất nhiên, chẳng phải là thời điểm bi thảm để nghĩ đến cái chết nên "di chúc" của tôi chỉ là một bản kiểm kê và phân chia "tài sản", những gì tôi đã dành dụm được trong suốt thời gian qua, cho những ai mà tôi đã gặp và yêu quý.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Những lời sách thì thầm

Những quyển sách là người bạn chân thành nhất của tôi. Ảnh: Internet
(Baochi.edu.vn) – Có bao giờ bạn giở một cuốn sách nào đó ra và đọc một mạch từ đầu đến cuối. Bạn đọc như thể nuốt từng con chữ của nó. Bạn đọc như thể nếu không đọc hết quyển sách ấy, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội đọc nó lần nào trong đời nữa? Còn tôi đã từng trải qua một vài lần.
*
Đó là những lần sách thì thầm vào tai tôi: “Cố lên nào Bạn ơi! Nếu bạn ngồi đây than vãn thì hàng ngàn người ngoài kia chạy và bay đi thật cao xa rồi”. 

Thế là tôi lao ra ngoài đường. Bước lên xe buýt ngay khi một chuyến vừa ngang qua trước mặt. Tôi ngắm nhìn cuộc sống. Tôi thấy nhiều đứa trẻ ngồi trong lòng mẹ, miệng luyến thoắn những câu nói không đầu không cuối. Người mẹ ôm con trong lòng, lắng nghe và cười hạnh phúc. Tớ thấy những người đang hối hả vòng xe ngoài đường, vội đưa tay quệt những giọt mồ hôi đang chảy dài trên má. Tôi thấy những cô hàng rong đang gồng mình đẩy chiếc xe hàng bên xỉa hè dưới cái nắng gay gắt.

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

QUY LUẬT HẠT GIỐNG

Bạn hãy thử nhìn vườn cây táo trong vườn, chắc phải có đến 500 quả táo ở trên đó. Và cả vườn táo số hạt phải gấp nhiều lần hơn thế nữa. Hạt táo là công cụ để mở rộng và tiếp diễn sự tồn tại cho loài táo. Chúng ta có thể sẽ thắc mắc tại sao lại cần phải có nhiều hạt đến thế?  

Bởi tự nhiên biết rằng không phải tất cả các hạt táo đều thành mầm và không phải tất cả đều lớn lên thành cây. Bởi chúng còn chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt với kẻ thù và rất nhiều khó khăn nữa.

Tự nhiên là thế và con người cũng không khác gì nhiều. Nếu thật sự muốn làm 1 điều gì đó có ý nghĩa bạn phải thử rất nhiều lần. thậm chí phải vượt qua thất bại thì mới đạt được thành công.

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Ngôi nhà có 1000 chiếc gương

Ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ xa xôi có 1 nơi mà người ta gọi là “Ngôi nhà 1000 chiếc gương”.

Ngày nọ, một chú chó nhỏ yêu đời đã quyết định đến thăm ngôi nhà xem sao. Khi đến nơi, chú ta hăm hở nhảy lên từng bậc thang của ngôi nhà. Chú ghé mắt nhìn qua ô cửa với đôi tai vểnh cao và cái đuôi vẫy nhanh hết sức mình.


Thật ngạc nhiên! Bên trong là 1000 chú chó nhỏ với khuôn mặt vui vẻ cũng đang vẫy đuôi nhanh y như chú. Chú mỉm cười thật tươi và cũng nhận được 1000 nụ cười nồng ấm và thân thiện như thế. Khi rời khỏi ngôi nhà, chú chó tự nhủ: “Nơi này thật kỳ diệu. Mình sẽ đến đây thường xuyên”.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

CHO NHỮNG AI ĐANG TUYỆT VỌNG

Nếu bạn muốn thử nghiệm cảm giác "chết",hãy đọc và ngẫm....

"Tôi đứng trên sân thượng tòa chung cư 9 tầng. Gió lồng lộng thổi vào mặt... Tôi không biết mình đã làm sai điều gì, tất cả mọi thứ đang quay lưng với tôi, hình như không một ai trên thế giới này có thể hiểu được tôi.

Nỗi đau của tôi quá lớn, không ai, phải, không ai có thể chia sẻ được với tôi! Tôi đau xót vì thấy mình thật cô đơn.... Tôi muốn mình thoát khỏi tình trạng này, tôi đã chịu quá nhiều đau khổ rồi. Thế nên... tôi quyết định… nhảy xuống. Có lẽ đó là cách duy nhất giải thoát tôi khỏi muộn phiền.....

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Con bò khóc




Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt dâng lên, càng lúc càng nhiều, cho tới khi mí mắt không thể cầm giữ được. Một dòng nước mắt thứ hai từ từ chảy xuống mặt con bò. Và anh ta không còn chịu đựng nổi. Con bò đang khóc.

***

Hôm ấy tôi đến sớm để hướng dẫn lớp thiền của tôi ở một nhà tù có các biện pháp an ninh không chặt chẽ lắm. Một phạm nhân mà tôi chưa hề gặp đang chờ để nói chuyện với tôi.

Anh ta là một người cao lớn, tóc tai, râu ria rậm rạp và trên cánh tay hình xăm trổ đầy; những vết sẹo trên mặt cho người ta biết anh ta đã trải qua nhiều cuộc đánh nhau ác liệt. Anh ta trông đáng sợ đến nỗi tôi tự hỏi vì sao anh ta lại đến học thiền. Anh ta không phải là loại người thích hợp.

Tất nhiên là tôi sai.

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Sự vô tâm đáng sợ

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. 

Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. 

Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng. 

Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường. 

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… 

“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. 

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Khoảng lặng

Một buổi sáng, tôi thức dậy với một tâm trạng thật nặng nề và chán nản, cuộc sống dường như chẳng dành cho tôi chút ưu ái nào. Sao tôi cứ phải gặp hết điều không may này đến điều không may khác. Tôi mệt mỏi lê từng bước nặng nề đến trạm xe buýt với những suy nghĩ đó và không buồn để ý đến mọi thứ xung quanh đang dần sôi động lên cùng ngững tia nắng đầu tiên trong ngày.

Trên xe buýt, tôi đưa mắt nhìn qua băng ghế đối diện. Một cô bé có gương mặt xinh xắn và ánh mắt sáng ngời khẽ gật đầu chào tôi với nụ cười rạng rỡ. Ở cô bé toát lên một điều gì đó kiến bất cứ ai cũng đều bị cuốn hút. Cô bé luôn chào mọi người một cách thân thiện. Chợt tôi thấy lòng ganh tị và thầm ước giá như mình được cũng vui vẻ được như cô bé ấy.

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Tập xe đạp


Ngày còn bé tập xe đạp, hễ anh tôi thả tay, ngừng đẩy là thế nào tôi cũng ngã. Mỗi lần ngã, anh tôi lại cốc cho một cái vào đầu, nói: "Xem đây!" Rồi anh tôi dựng xe dậy, tót lên yên, phóng vù đi.

Tôi đứng nhìn theo, tấm tức. Lạ thật, khi tôi tập, có người đỡ cẩn thận, đi chậm như đứng yên một chỗ, thế mà vẫn ngã. Còn anh tôi, trông kia, cứ bon bon dễ như chơi mà xe đứng thẳng. 


Tôi hỏi tại sao, nhưng anh tôi, có thể vì đang bực mình, cũng có thể vì không biết trả lời thế nào, nên chẳng nói gì.

Lớn lên, tôi hiểu đấy là quy luật thăng bằng. 
Còn bây giờ, khi đầu đã hai thứ tóc, tôi lại hay suy nghĩ một cách triết lý, rằng chiếc xe đạp kia cũng như chính bản thân cuộc sống, chỉ tồn tại và đứng thẳng được trong một sự chuyển động không ngừng về phía trước.
https://sites.google.com/site/muonsactinhyeu/chuyen-tren-ban-hoc/phut-ngam-nghi/tapxedap

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Câu chuyện về chú ếch bị điếc

Một đàn ếch đi ngang qua một khu rừng và hai con ếch bị rơi xuống một cái hố. Khi thấy cái hố quá sâu những con ếch còn lại bèn nói với hai con ếch kia rằng chúng sẽ phải chết.
Hai con ếch mặc kệ những lời bình luận và cố hết sức nhảy ra khỏi cái hố.Đàn ếch nhao nhao bảo chúng đừng nhảy vô ích,hãy chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi.
Cuối cùng,một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó gục xuống chết vì kiệt sức và tuyệt vọng.Con ếch còn lại vẫn dồn hết sức lực cuối cùng tiếp tục nhảy lên.Đàn ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hãy nằm yên chờ chết.Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa.Và thật kỳ diệu,cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu ấy.

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Hoa anh đào

Ngày xưa ở xứ Phù Tang chưa có hoa Anh Đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa Đông, tuyết rơi tầm tã, vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: " Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài, nó trở thành một kiếm sĩ lừng danh".

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Chiếc đồng hồ hoàn hảo

Đôi khi trong cuộc đời, họ cố tìm kiếm một cuộc sống có vẻ tuyệt vời và hoàn hảo, nhưng thực ra lại rất nặng nề và phiền toái. Nếu sự hoàn hảo trở thành một gánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống để chọn lấy những bước chân nhẹ nhõm.

***

Dave đang đứng chờ ở bến xe bus với hai vali to tướng và rất nặng thì chợt một người lạ mặt đến gần anh và hỏi:

- Anh xem hộ mấy giờ rồi được không?

Dave thở dài, đặt hai cái vali cồng kềnh xuống và hỏi... chiếc đồng hồ đeo ở cổ tay mình:

- Mấy giờ rồi?

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Những người thân chưa từng gặp

Tôi chưa 1 lần được đặt chân tới Pháp, càng xa lạ với thành phố Lion ấy vậy mà số phận đã đưa tới cho tôi những người thân từ nơi xa xôi đó.


Một ngày hè nóng nực, tôi đang tham gia buổi sinh hoạt tập thể bên Hội người mù thì bố đến đón tôi về gấp vì ở nhà có 2 người đang đợi tôi. Một bác tên Đạm Thư còn 1 bác tên là Thịnh, họ đều đại diện cho tổ chức hội nạn nhân chất độc da cam Việt Nam tại Pháp (VNED). Tôi chưa từng gặp họ nên rất ngạc nhiên, ngược lại họ dường như biết rất nhiều về tôi. Ngạc nhiên hơn nữa là họ mang tới cho tôi 1 phong thư rất dày, mở ra thì thấy có tiền, 1 lá thư bằng tiếng Pháp và 1 bản dịch tiếng Việt. Trong thư họ viết rất dài, trước hết là kể sơ qua về gia cảnh của mình, sau đó họ mới nói được biết tôi là nạn nhân chất độc da cam hẳn là cuộc sống rất nhiều khổ sở, thiệt thòi, họ rất thông cảm và muốn được chia sẻ với tôi phần nào khó khăn.

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Người Về Từ Cõi Chết

Mấy ngày nay, dư luận xôn xao bàn tán chuyện 3 em học sinh rủ nhau tự tử, làm tôi nhớ lại năm tôi học lớp 10…Ngày ấy, là một học sinh giỏi toán, tôi được giáo viên chủ nhiệm giao trọng trách, hàng tháng tổng kết điểm cho cả lớp. Chẳng may, quyển sổ điểm của lớp không cánh mà bay đúng vào ngày tôi làm sổ. Thế là, dưới con mắt của thầy chủ nhiệm tôi trở thành thủ phạm. Buồn vì không thanh minh được cho mình, tôi không đến lớp một hôm, nào ngờ gặp tôi, thầy nói: “ Có học vấn mà không có đạo đức sẽ trở thành tai họa, những người như thế không học sẽ tốt hơn”. Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, tôi ôm cặp bước ra khỏi lớp và không bao giờ có mặt trong tiết học của thầy. Thầy cũng không quan tâm đến điều này, chẳng báo cáo với Ban Giám Hiệu nhà trường, cũng không thông tin cho cha mẹ tôi biết, thầy chỉ làm mỗi việc, ghi vào sổ điểm của tôi một con số không to tướng , khi tôi vắng mặt. Hàng tuần, có hai tiết văn, đương nhiên tôi nhận hai con số không, một tháng với tám con số không, tôi không thể không xếp hạng ở vị trí cuối lớp.Có lúc, tôi đã muốn tìm đến cái chết để chứng minh cho sự trong sáng của mình, nhưng tôi đã kịp ngộ ra “ Chết là hết, chết có khi còn là một sự sỉ nhục ghê gớm!” Từ đó, tôi lao đầu vào học môn văn mà không cần đến lớp. Kết quả, hai đợt thi học kỳ, điểm văn của tôi đã dẫn đầu toàn khối lớp 10, trước sự thán phục của bạn bè, mặc cho thầy chủ nhiệm vẫn xem tôi không phải là thành viên của lớp.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Thành Cát Tư Hãn và con chim ưng

Tác Giả : Margaret Jull Costa 
Hoàng Ngọc Trâm (dịch)

Buổi sáng nọ, một chiến sĩ Mông-Cổ, Thành Cát Tư Hãn, và các thuộc hạ của ông đi săn. Những người cùng đi với ông mang theo cung tên, nhưng Thành Cát Tư Hãn mang theo trên cánh tay của ông con chim ưng mà ông yêu thích: nó sẽ bắt mồi nhanh hơn và chính xác hơn bất cứ mũi tên nào, bởi vì nó có thể bay vút lên trời cao và nhìn thấy mọi vật mà con người không thể thấy.

Tuy nhiên, mặc cho mọi cố gắng nhiệt tình của họ, họ vẫn không thể tìm thấy gì cả. Thất vọng, Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, và để khỏi phải cáu kỉnh với đám thuộc hạ, ông rời nhóm, cỡi ngựa đi một mình. Họ đã ở lại trong rừng lâu hơn dự tính, và Thành Cát Tư Hãn cảm thấy vô cùng mệt mỏi và khát nước. Trong sức nóng của mùa hè, mọi dòng suối đều khô cạn, và ông không tìm được nước để uống. Thế rồi, hết sức ngạc nhiên, ông nhìn thấy một dòng nước nhỏ chảy ra từ một tảng đá ngay trước mặt ông.

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Nếu Được Sống Đến 2 Lần

Ai đó hỏi rằng, nếu được sống hai lần, bạn sẽ làm gì? Riêng tôi, tôi sẽ trả lời...

Tôi sẽ chẳng bao giờ quên ngày sinh nhật của người tôi quen biết. Tôi sẽ không để tuột mất cơ hội bày tỏ trái tim mình với ai đó, cũng như tôi sẽ dành thời gian để dừng lại và biết lắng nghe.
Tôi sẽ dành thời gian cho bạn bè chỉ bởi vì người đó là bạn tôi. Tôi cũng sẽ lên kế hoạch có những kỳ nghỉ với gia đình thân yêu.
Tôi sẽ dành thời gian, để lắng nghe những cuộc phiên lưu đầy "ngộ nghĩnh" của một đứa trẻ lên năm. Tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho ai đó để họ cảm thấy họ đẹp và quan trọng hơn.

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Luật cư xử với chiếc xe đổ rác

Một hôm tôi nhảy lên được một xe tắc xi để vội vả đến sân bay. Xe chúng tôi đang chạy bên băng (lane) phải, thì có một chiếc xe đen thui bỗng từ bãi đậu chồm ra ngay trước mũi xe. Bác tài xế tắc xi của tôi bèn đạp thắng, xe lết đi, và chỉ thoát đụng phải chiếc xe kia trong gang tấc!

Người lái xe kia gân cổ lên nhìn chúng tôi lơ láo, rồi cất tiếng chửi bới. Bác tài xế của tôi chỉ mĩm cười và còn vẫy tay chào gã kia. Tôi muốn nói bác ta quả thật là người hiền khô và dễ thương quá đi! Thấy thế, tôi bèn hỏi tại sao bác ta lại xử sự như vậy. Tên kia suýt chút nữa đã làm tan nát chiếc xe của bác và đưa cả hai chúng ta vào nhà thương! Và đây là lúc bác tài xế đã dạy cho tôi một bài học mà tôi gọi là "Luật Cư Xử Với Chiếc Xe Ðổ Rác"

Bác tài giải thích rằng: Trên đời nầy không thiếu gì những người chẳng khác gì... những xe đổ rác! Họ chạy lông nhông ngoài đường, thân mình đầy rác rưởi, tâm hồn tràn ngập thất vọng, tức giận, và bất mãn với đời. Rác rưởi càng chồng chất thì họ lại càng muốn tìm được nơi nào trút bỏ, và đôi khi họ nhằm ngay chính bạn để trút đống rác đó.

Bài học cho tình bạn

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ 16. Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn.

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:

-Chán quá đi! Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn.