Hiển thị các bài đăng có nhãn NHỮNG VIÊN ĐÁ NHỎ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHỮNG VIÊN ĐÁ NHỎ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Thăm bạn

Minh họa: Salem
TTCT - 1. Hình như vợ chồng tôi đến thăm bạn không đúng lúc. Dù đã được mời, nhưng khi tới nhà bấm chuông thì người ra đón chúng tôi không phải là vợ chồng bạn như thường lệ mà là John, con trai bạn.



John cười méo xệch rồi mời chúng tôi vào nhà. Đi qua gian bếp để vào phòng khách, chúng tôi không khỏi bất ngờ với những túi xách rau, thịt, bánh mì, trái cây ngổn ngang trên bàn bếp. Không chờ chúng tôi hỏi, John nói ngay: "Mẹ cháu vừa đi chợ về định nấu ăn đãi khách thì có điện thoại cảnh sát kêu đến đón em Rikki về". "Đồn cảnh sát?" - chúng tôi chưng hửng.

John và Rikki là con của hai bạn người Việt của chúng tôi, nhưng chúng sinh ra và lớn lên ở Hà Lan. Rikki còn học trung học, còn John vừa vào đại học. John kể lại "thành tích" của em gái: "Đến nay, ba mẹ cháu đã phải năm lần đến đồn cảnh sát đưa nó về... Chuyện nó có thể viết thành sách, nhưng cháu chỉ kể hai bác nghe những chuyện nổi cộm nhất".

2. Lần đầu tiên mẹ đến đồn cảnh sát vì nó dính líu đến một trận ẩu đả! Hôm đó trên đường đi học về, nó thấy hai bạn gái trạc tuổi nó đang đánh nhau. Bên ngoài rất nhiều người hò hét nhưng không ai nhảy vào can ngăn. Nó vội quăng xe đạp, cặp xách rồi nhào vào can hai đứa kia ra.

Tiếc là bạn bè hai đứa này đứng ngoài lại hiểu lầm. Phe này cứ tưởng nó là người phe kia. Thế là thêm hai người nữa của hai phe kia xông vào. Và chúng chỉ đánh mình nó. Trận ẩu đả từ hai lên đến năm người, nó không thể mở miệng cải chính vì bị đánh bầm giập.

May sao cảnh sát xuất hiện và bắt cả năm về đồn. Họ giữ mỗi đứa ở một phòng riêng để lập biên bản. Rikki kể lại mọi việc nhưng cảnh sát bảo cần có thời gian để kiểm tra xem lời khai của nó có chính xác không.

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Những chiếc hộp

Một lần tình cờ, tôi phát hiện một chiếc hộp sắt tây khóa kín để trên nóc tủ. Ba nói, nó đựng di chúc của ông nội. Trong đó viết rõ ông để lại cho tôi cái gì khi ông "về với đất". Tôi chợt nghĩ, nếu mình cũng phải đi xa, xa thật xa, mình sẽ để lại gì cho những người mình thương yêu.

Vậy là tôi quyết định mình cũng sẽ làm "di chúc". Tôi cũng tìm một chiếc hộp có khoá. Trong đó, tôi cất tờ "di chúc" và tất cả... gia tài sản nghiệp của mình.

Mỗi năm một lần vào đêm giao thừa, sau khi đã quét dọn nhà cửa sạch sẽ, tôi ngồi vào bàn và viết. Tất nhiên, chẳng phải là thời điểm bi thảm để nghĩ đến cái chết nên "di chúc" của tôi chỉ là một bản kiểm kê và phân chia "tài sản", những gì tôi đã dành dụm được trong suốt thời gian qua, cho những ai mà tôi đã gặp và yêu quý.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Những lời sách thì thầm

Những quyển sách là người bạn chân thành nhất của tôi. Ảnh: Internet
(Baochi.edu.vn) – Có bao giờ bạn giở một cuốn sách nào đó ra và đọc một mạch từ đầu đến cuối. Bạn đọc như thể nuốt từng con chữ của nó. Bạn đọc như thể nếu không đọc hết quyển sách ấy, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội đọc nó lần nào trong đời nữa? Còn tôi đã từng trải qua một vài lần.
*
Đó là những lần sách thì thầm vào tai tôi: “Cố lên nào Bạn ơi! Nếu bạn ngồi đây than vãn thì hàng ngàn người ngoài kia chạy và bay đi thật cao xa rồi”. 

Thế là tôi lao ra ngoài đường. Bước lên xe buýt ngay khi một chuyến vừa ngang qua trước mặt. Tôi ngắm nhìn cuộc sống. Tôi thấy nhiều đứa trẻ ngồi trong lòng mẹ, miệng luyến thoắn những câu nói không đầu không cuối. Người mẹ ôm con trong lòng, lắng nghe và cười hạnh phúc. Tớ thấy những người đang hối hả vòng xe ngoài đường, vội đưa tay quệt những giọt mồ hôi đang chảy dài trên má. Tôi thấy những cô hàng rong đang gồng mình đẩy chiếc xe hàng bên xỉa hè dưới cái nắng gay gắt.

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

QUY LUẬT HẠT GIỐNG

Bạn hãy thử nhìn vườn cây táo trong vườn, chắc phải có đến 500 quả táo ở trên đó. Và cả vườn táo số hạt phải gấp nhiều lần hơn thế nữa. Hạt táo là công cụ để mở rộng và tiếp diễn sự tồn tại cho loài táo. Chúng ta có thể sẽ thắc mắc tại sao lại cần phải có nhiều hạt đến thế?  

Bởi tự nhiên biết rằng không phải tất cả các hạt táo đều thành mầm và không phải tất cả đều lớn lên thành cây. Bởi chúng còn chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt với kẻ thù và rất nhiều khó khăn nữa.

Tự nhiên là thế và con người cũng không khác gì nhiều. Nếu thật sự muốn làm 1 điều gì đó có ý nghĩa bạn phải thử rất nhiều lần. thậm chí phải vượt qua thất bại thì mới đạt được thành công.

TÚI GẠO CỦA MẸ

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. 

Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.

Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Ngôi nhà có 1000 chiếc gương

Ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ xa xôi có 1 nơi mà người ta gọi là “Ngôi nhà 1000 chiếc gương”.

Ngày nọ, một chú chó nhỏ yêu đời đã quyết định đến thăm ngôi nhà xem sao. Khi đến nơi, chú ta hăm hở nhảy lên từng bậc thang của ngôi nhà. Chú ghé mắt nhìn qua ô cửa với đôi tai vểnh cao và cái đuôi vẫy nhanh hết sức mình.


Thật ngạc nhiên! Bên trong là 1000 chú chó nhỏ với khuôn mặt vui vẻ cũng đang vẫy đuôi nhanh y như chú. Chú mỉm cười thật tươi và cũng nhận được 1000 nụ cười nồng ấm và thân thiện như thế. Khi rời khỏi ngôi nhà, chú chó tự nhủ: “Nơi này thật kỳ diệu. Mình sẽ đến đây thường xuyên”.

8 Lần Nói Dối Trong Cuộc Đời Người Mẹ

Thuở nhỏ, gia đình cậu rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi cơm đủ ăn, mẹ lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! - Lần nói dối đầu tiên của Mẹ.

Khi cậu lớn dần lên, người mẹ tảo tần tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô mò thêm ít cua, ốc về cho con. Món canh cua đồng thật ngon. Khi các con xì xụp ăn, mẹ ngồi một bên rệu rã với chút rau khoai luộc. Khi cậu đưa bát để xin thêm ít cơm, mẹ húp nốt những mạnh cặn canh cuối cùng. Cậu xót xa, liền lấy chén canh đổ vào bát mẹ. Mẹ không ăn, lại chan trả về bát cậu. Mẹ bảo: mẹ không thích ăn cua, chỉ vì không muốn cơm mới bị lẫn với chỗ canh thừa - Lần thứ hai Mẹ nói dối !

Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối. Một buổi tối đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc, thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu nhợt nhạt. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ chỉ cười: Con cứ ngủ đi, mẹ bị mất ngủ nên không buồn ngủ - Mẹ lần thứ ba nói dối !

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

SỰ IM LẶNG NGỌT NGÀO

SỰ IM LẶNG NGỌT NGÀOBuổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa của thành phố NewYork để trở về nhà.

Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ theo truyền thống của gia đình họ. Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đang đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để giao lưu với nhau.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

CHO NHỮNG AI ĐANG TUYỆT VỌNG

Nếu bạn muốn thử nghiệm cảm giác "chết",hãy đọc và ngẫm....

"Tôi đứng trên sân thượng tòa chung cư 9 tầng. Gió lồng lộng thổi vào mặt... Tôi không biết mình đã làm sai điều gì, tất cả mọi thứ đang quay lưng với tôi, hình như không một ai trên thế giới này có thể hiểu được tôi.

Nỗi đau của tôi quá lớn, không ai, phải, không ai có thể chia sẻ được với tôi! Tôi đau xót vì thấy mình thật cô đơn.... Tôi muốn mình thoát khỏi tình trạng này, tôi đã chịu quá nhiều đau khổ rồi. Thế nên... tôi quyết định… nhảy xuống. Có lẽ đó là cách duy nhất giải thoát tôi khỏi muộn phiền.....

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

VỢ CHỒNG CHƯA LỚN


Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn...thịt chó cùng mấy anh em. Ai cũng bảo vợ chồng nhà ấy sướng, gia đình môn đăng hộ đối, cả hai đều có nghề nghiệp ổn định, vừa lấy nhau đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Lại còn vô cùng tâm đầu ý hợp, nhất là cái khoản ngồi cạ đánh phỏm bắt nạt bạn bè. Thế gian được vợ hỏng chồng, đằng này lại được cả ông lẫn bà...Chồng tự hào với thiên hạ vì có vợ đẹp con ngoan, vợ thì cứ đến công ty là mở máy phát khoe chồng. Khoảng thời gian đầu bao giờ cũng thật là hạnh phúc...

Ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng nằm gần ngoại thành, bên ngoài ốp gạch đỏ đặc, cửa trắng muốt có những chậu hoa treo tường biêng biếc tím và bên trong bài trí hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Cuối tuần cùng đi siêu thị và chất đồ ăn đầy ắp tủ lạnh, chiều đón con về chồng sẽ đọc báo, trông con còn vợ đánh vật với nồi niêu xoong chảo. Tối đến sau khi ru con ngủ, vợ chồng sẽ cùng giành giật điều khiển xem TV, chồng bực mình thề sống thề chết:
- Cuối tháng anh mua con 46 inch đừng có mà xem ké!
- Em thèm vào!

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Con bò khóc




Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt dâng lên, càng lúc càng nhiều, cho tới khi mí mắt không thể cầm giữ được. Một dòng nước mắt thứ hai từ từ chảy xuống mặt con bò. Và anh ta không còn chịu đựng nổi. Con bò đang khóc.

***

Hôm ấy tôi đến sớm để hướng dẫn lớp thiền của tôi ở một nhà tù có các biện pháp an ninh không chặt chẽ lắm. Một phạm nhân mà tôi chưa hề gặp đang chờ để nói chuyện với tôi.

Anh ta là một người cao lớn, tóc tai, râu ria rậm rạp và trên cánh tay hình xăm trổ đầy; những vết sẹo trên mặt cho người ta biết anh ta đã trải qua nhiều cuộc đánh nhau ác liệt. Anh ta trông đáng sợ đến nỗi tôi tự hỏi vì sao anh ta lại đến học thiền. Anh ta không phải là loại người thích hợp.

Tất nhiên là tôi sai.

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Sự vô tâm đáng sợ

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. 

Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. 

Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng. 

Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường. 

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… 

“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. 

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Khoảng lặng

Một buổi sáng, tôi thức dậy với một tâm trạng thật nặng nề và chán nản, cuộc sống dường như chẳng dành cho tôi chút ưu ái nào. Sao tôi cứ phải gặp hết điều không may này đến điều không may khác. Tôi mệt mỏi lê từng bước nặng nề đến trạm xe buýt với những suy nghĩ đó và không buồn để ý đến mọi thứ xung quanh đang dần sôi động lên cùng ngững tia nắng đầu tiên trong ngày.

Trên xe buýt, tôi đưa mắt nhìn qua băng ghế đối diện. Một cô bé có gương mặt xinh xắn và ánh mắt sáng ngời khẽ gật đầu chào tôi với nụ cười rạng rỡ. Ở cô bé toát lên một điều gì đó kiến bất cứ ai cũng đều bị cuốn hút. Cô bé luôn chào mọi người một cách thân thiện. Chợt tôi thấy lòng ganh tị và thầm ước giá như mình được cũng vui vẻ được như cô bé ấy.

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Tập xe đạp


Ngày còn bé tập xe đạp, hễ anh tôi thả tay, ngừng đẩy là thế nào tôi cũng ngã. Mỗi lần ngã, anh tôi lại cốc cho một cái vào đầu, nói: "Xem đây!" Rồi anh tôi dựng xe dậy, tót lên yên, phóng vù đi.

Tôi đứng nhìn theo, tấm tức. Lạ thật, khi tôi tập, có người đỡ cẩn thận, đi chậm như đứng yên một chỗ, thế mà vẫn ngã. Còn anh tôi, trông kia, cứ bon bon dễ như chơi mà xe đứng thẳng. 


Tôi hỏi tại sao, nhưng anh tôi, có thể vì đang bực mình, cũng có thể vì không biết trả lời thế nào, nên chẳng nói gì.

Lớn lên, tôi hiểu đấy là quy luật thăng bằng. 
Còn bây giờ, khi đầu đã hai thứ tóc, tôi lại hay suy nghĩ một cách triết lý, rằng chiếc xe đạp kia cũng như chính bản thân cuộc sống, chỉ tồn tại và đứng thẳng được trong một sự chuyển động không ngừng về phía trước.
https://sites.google.com/site/muonsactinhyeu/chuyen-tren-ban-hoc/phut-ngam-nghi/tapxedap

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Câu chuyện về chú ếch bị điếc

Một đàn ếch đi ngang qua một khu rừng và hai con ếch bị rơi xuống một cái hố. Khi thấy cái hố quá sâu những con ếch còn lại bèn nói với hai con ếch kia rằng chúng sẽ phải chết.
Hai con ếch mặc kệ những lời bình luận và cố hết sức nhảy ra khỏi cái hố.Đàn ếch nhao nhao bảo chúng đừng nhảy vô ích,hãy chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi.
Cuối cùng,một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó gục xuống chết vì kiệt sức và tuyệt vọng.Con ếch còn lại vẫn dồn hết sức lực cuối cùng tiếp tục nhảy lên.Đàn ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hãy nằm yên chờ chết.Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa.Và thật kỳ diệu,cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu ấy.

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Hoa anh đào

Ngày xưa ở xứ Phù Tang chưa có hoa Anh Đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa Đông, tuyết rơi tầm tã, vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: " Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài, nó trở thành một kiếm sĩ lừng danh".

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Password Của Chồng

Thời yêu nhau, có lần mãi lo công việc, anh quên mất ngày sinh nhật của em. Khi nó đã quá hai ngày, anh mới quýnh quáng mang quà đến nhà em với vẻ hối lỗi…

Từ đó, anh tự nhắc mình nhớ bằng cách lấy ngày đó làm mật khẩu cho máy tính cá nhân, địa chỉ email và cả tài khoản ngân hàng. Anh nói, làm vậy mới trị được chứng “đãng trí” của anh. Em nghe mà vừa buồn cười, vừa cảm động quá!

Em cũng không muốn mình quên ngày sinh nhật của anh nên bí mật “học” anh kiểu tự nhắc nhở đó.

Rồi chúng mình kết hôn, có con trai đầu lòng. Bỡ ngỡ khi lần đầu làm mẹ, em ở luôn nhà mẹ ruột bốn tháng để tiện chăm sóc em bé.

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Đọt nhãn lồng

ĐOÀN VĂN XUẤN (NGUỒN: WWW.NETBUTTRIAN.VN)

TTO - Một dịp tình cờ tôi về nhà người bạn thân chơi, mọi chuyện sẽ không có gì nếu như tới bữa cơm gia đình không đem ra một đĩa rau nhãn lồng luộc chín. Nhìn đĩa rau còn nghi ngút khói, bỗng dưng bao hình ảnh của mẹ tôi lại vội vã ùa về…

Do làm ăn thất bại nên gia đình tôi suy sụp, đến nỗi mà mẹ tôi phải đi hái rau dại để bán. Mẹ hái đủ thứ từ bồ ngót, cải trời, mỏ quạ, rau muống, rau mác, rau dền… nhưng nhiều nhất là đọt nhãn lồng. 

Lúc đầu, mẹ chỉ hái ở những khu vườn gần nhà. Mỗi khi biết nhà nào chuẩn bị làm cỏ vườn, mẹ thường tranh thủ hái nếu không người ta sẽ chặt bỏ hết. Nhưng chỉ có vậy thôi nhiều khi mẹ còn bị họ nặng nhẹ đủ lời. Riết rồi mẹ phải đi xa hơn, đến những khu vườn bỏ hoang để hái. Lâu dần, mẹ có tên là "Bà Tư nhãn lồng".

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Che chở con gái trong bão tuyết, cha chết cóng

TT - Một người đàn ông Nhật Bản đã chết cóng khi che chở cho con gái 9 tuổi của mình trong trận bão tuyết quét qua miền bắc nước này cuối tuần qua.


Câu chuyện đầy xúc động này được báo Yomiuri kể lại hôm qua. Mikio Okada, tên người đàn ông này, cùng con gái Natsune bé nhỏ đã chống chọi với trận bão tuyết có sức gió lên tới 109km/giờ với nhiệt độ xuống tận -6OC.

Lần cuối cùng người ta thấy hai cha con là 16g ngày 2-3 sau khi ông Okada, một ngư dân, đón con gái từ trường về.
Ông gọi cho họ hàng và nói xe của mình bị kẹt trong đống tuyết cao vài mét. Ông nói qua điện thoại rằng hai cha con sẽ đi bộ quãng đường còn lại để về nhà. Họ hàng đã báo với chính quyền sau khi không thấy hai cha con về.

Thi thể của ông Okada sau đó đã được các nhân viên cứu hộ tìm thấy cách chiếc xe 300m vào 7g ngày 3-3. Ông đã chết cóng. Còn Natsune khi đó đang mặc áo khoác của ông Okada và nằm gọn trong vòng tay của cha. Em may mắn sống sót và khóc yếu ớt khi được cứu.
Báo Yomiuri miêu tả ông Okada đã khom người xuống ôm lấy con gái, dùng thân mình làm bức tường chắn bảo vệ Nastune.