Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Thiền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Thiền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Lòng khoan dung

Truyện xưa kể lại rằng, một buổi tối một vị thiền sư già đi dạo trong thiền viện, chợt trông thấy một chiếc ghế dựng sát chân tường nơi góc khuất. Đoán ngay ra đã có chú tiểu nghịch ngợm nào đó làm trái quy định vượt tường trốn ra ngoài chơi, nhưng vị thiền sư không nói với ai, mà lặng lẽ đi đến, bỏ chiếc ghế ra rồi quỳ xuống đúng chỗ đó. 


Một lúc sau, quả đúng có một chú tiểu trèo tường vào. Khi đặt chân xuống, chú tiểu mới kinh ngạc khi phát hiện ra dưới đó không phải là chiếc ghế mà là vai thầy mình, vì quá hoảng sợ nên không nói được gì, đứng im chờ nhận được những lời trách cứ và cả hình phạt nặng nề. Không ngờ vị thiền sư lại chỉ ôn tồn nói “Đêm khuya sương lạnh, con mau về thay áo đi”. Sự khoan dung của vị thiền sư già đã khiến chú tiểu suốt đời không quên được bài học đó.

Người xưa dạy: Rộng lớn nhất thế giới là đại dương, rộng lớn hơn cả đại dương là bầu trời, rộng lớn hơn cả bầu trời chính là lòng người. Sự khoan dung, nếu được dùng đúng chỗ và đúng lúc thì còn có tác dụng mạnh mẽ hơn sự trừng phạt, bởi nó tác động rất mạnh đến nhận thức mỗi con người. Nhất là đối với cuộc sống, công việc và học tập của con trẻ, việc khoan dung đem lại hiệu quả vượt trội hẳn so với việc áp dụng bất kỳ hình phạt nào. Thậm chí, khoan dung với người cũng chính là khoan dung với mình, giải thoát mình khỏi những sự giận dữ, căm tức, hận thù, tranh chấp…, nhờ đó mà cân bằng được cuộc sống của mình. 

Hạ Liên (Theo Puresky 

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Người Câu Cá và Con Chim Nhỏ

Thường Minh 

Một hồ nước rất lớn nằm giữa một cánh rừng hoang vắng. Đứng ở bên bờ nhìn sang chỉ thấy trời nước mênh mông, bờ bên kia mờ ảo như không có thực. Nước mặt hồ luôn có ánh xanh biếc hiền hòa, nhưng lại luôn xao động bởi muôn vàn loài cá trong hồ. Cây cỏ trên bờ rất tươi tốt, trải dài một màu xanh rờn tuyệt đẹp.

Mặt trời đã bắt đầu hé rạng, chiếu xuống những tia nắng đầu tiên phản chiếu lấp lánh trên mặt hồ. Chim chóc trong rừng cất lên muôn vàn tiếng hót, tạo nên một âm thanh thánh thót vui tai. Tất cả hòa cùng tiếng gió, tiếng sóng lăn tăn vỗ bờ tạo thành âm điệu muôn thuở của thiên nhiên.

Ngư ông ngồi buông câu bên bờ đã từ lâu lắm. Sương đêm đã thấm ướt hai vai áo. Chiếc giỏ nhỏ bên cạnh vẫn trống không, chứng tỏ ông chưa câu được một con cá nhỏ. Tuy nhiên không vì thế mà ông buồn rầu hay chán nản. Trên khoé môi luôn nở một nụ cười mơ hồ, mắt đăm đăm nhìn mặt nước.

Đậu trên một cành cây gần đó, con chim nhỏ đứng yên nhìn ngư ông một lúc lâu. Sau cùng chim mới cất tiếng nói:

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Tặng một vầng trăng


Quảng Tánh



Kẻ trộm, trộm vặt của người trong xóm làng, ai sơ hở vật gì thì lập tức mất ngay, âu đó cũng là chuyện thường trong thời đói kém, túng quẫn và đạo đức con người, xã hội xuống cấp. Thế nhưng, đột nhập đền chùa miếu mạo, trộm của “thánh thần”, chẳng hề kiêng sợ, không chút bận tâm thì chỉ có trong thời loạn, ấy vậy mà việc này cũng thường xảy ra… 

Sách 101 câu chuyện Thiền kể rằng: “Ryokan, vị thiền sư sống cuộc đời hết sức giản đơn trong một thảo am ở dưới chân núi. Một đêm, có kẻ đạo chích đột nhập thảo am nhưng nhìn quanh chẳng có gì đáng lấy cả. Vừa lúc Ryokan trở về, bắt gặp kẻ trộm. 

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

MỘT TÁCH TRÀ



Nan-In, một thiền sư Nhật Bản vào thời Minh - Trị (1868 - 1912), tiếp một ông giáo sư đại học đến tìm hiểu về Thiền.


Nan-In mời dùng trà. Ông đã rót đầy vào tách của khách và vẫn tiếp tục rót thêm.
Ông giáo sư nhìn nước tràn cho đến khi tự mình không nhịn được thêm nữa. "Tách đã đầy tràn rồi. Không thêm vào được nữa đâu!"

"Giống như cái tách này" Nan-In nói, "ông mang đầy ý kiến và suy đoán riêng của ông. Làm sao tôi có thể chỉ cho ông về Thiền trừ phi ông cạn cái tách của ông trước đã?"


Tâm Minh NGÔ TẰNG GIAO chuyển ngữ

http://www.buddhismtoday.com/viet/thien/101truyenthien-tachtra.htm